Thứ Hai, 19 tháng 8, 2013

Hà Nội em



Thèm một vòng tay ấm...
Thèm một tiếng nói quen...
Thèm những quan tâm rất vội...

Hà Nội những ngày hanh hao, em phong phanh trong gió lạnh đầu mùa, trôi mãi những dòng cảm xúc riêng mang, lang thang hai miền quên nhớ và bơ vơ trong chính tình yêu của mình...

Hà Nội lặng thinh... đêm dài em trăn trở
Hà Nội ồn ào... ngày gió em vụn vỡ những giấc mơ

Với em tự bao giờ, Hà Nội vẫn là một miền đất xa lạ thế thôi... con đường em đi qua... quán cafe em ngồi... những bước đi rất vội... những yêu thương mong manh...

Em

Lạc

Uh! Từ lâu rồi tên blog em là Cỏ

Cỏ

Vẫn đi hoang

Bây giờ là 5 giờ sáng, Hà Nội lạnh quá...

Hà Nội không có anh, Hà Nội chỉ có em mong manh trong căn phòng nhỏ, thao thức nghe tiếng gió, co ro trước mỗi bước đi của thời gian... Đến thơ cũng gập ghềnh, những dòng em viết trở nên khó bảo, loanh quanh và rời rạc. Có phải em quá lạnh rồi không?

Em chạy trốn cô đơn lại va vào cay đắng
Chạy trốn bão giông tìm một ngày phẳng lặng
Đâu biết bình yên không có chỗ cho mình :)!

Thứ Sáu, 16 tháng 8, 2013

Em


Ngồi lặng thinh quán vắng tanh em một mình... Đùa đấy, em thi thoảng cô đơn nhưng chẳng bao giờ một mình <3

Một buổi tối lắm chuyện, em trải qua quá nhiều thứ cảm giác lộn xộn, bây giờ êm ái và bình yên đã trở về. Em nhận ra mình mãi vẫn còn là một con bé đành hanh, cố chấp, chưa trưởng thành nổi. Phản ứng gay gắt với nhiều thứ, cư xử không khôn khéo với nhiều người.

Nhưng em ấy mà, lại cũng thấy bản thân vô cùng may mắn và yêu mến cái dấm dớ dở ương của mình. Mấy ai có cuộc sống đa sắc màu được như em? Cảm xúc ngọt ngào và bồng bột ấy, người cứ sống bình thản và chín chắn sẽ chẳng bao giờ biết đâu.

Hơn ai hết, em có quá nhiều chỗ dựa, cũng có người không ưa, kêu em là đứa khốn nạn.

Vậy cho em chua ngoa chút nhé. Đã nhận mình dối trá thì làm gì phải suy nghĩ. Đã nhận mình khốn nạn thì làm sao em phải chân thành :) Sống nhạt một chút để khỏi bị đau.

Em vẫn phấn khởi lắm, vì mặc dầu em khốn nạn, nhưng có những người sẵn sàng yêu mến cái bản chất ấy của em. Luôn ủng hộ cho những thứ điên rồ e nghĩ ra và không bao giờ chỉ trích những việc dở hơi mà em làm.

Em vẫn vui vẻ nhiều, vì có một lũ bạn nhảm nhí chuyên hùa theo dù em rõ sân si, ích kỉ lại hay ghen tị. Thì em không lớn nổi mà, em cũng chả cần đâu.

Em vẫn yên bình quá vì có nhiều người bao năm trôi qua vẫn dành cho em thứ tình cảm bao dung đến vậy, dù em đã tệ với người ấy bao nhiêu. Bên cạnh chỉ 1 vài người, đối xử với em rất tệ dù em cố bao dung thật nhiều (em nói anh đấy).

Nên em vẫn là em thế thôi :) Ôi những người nói này nói nọ em ấy, biết tính em thế rồi, không ưa thì tránh ra đi, dây dưa làm gì cho mệt người thế. <3

Thứ Năm, 15 tháng 8, 2013

Từng yêu ai đó



Tôi đứng đâu trong cuộc đời này
khi ngày nào giông bão cũng bủa vây
ngày nào tiếng thở dài cũng trở vể như những đám mây
ngày nào trái tim cũng hỏi một câu hỏi
- bao giờ hết đắng cay?
N.P.V

Đôi lúc em cảm thấy rất mệt mỏi, một mình em, giữa đất Hà Nội này... Hà Nội quá lớn, quá đông người... nhưng em chỉ có một mình. Anh, đã có lúc em cảm thấy thật sự an tâm, khi nghĩ rằng bên cạnh mình còn có 1 người nữa. Một người có thể sẻ chia tất cả. Chẳng phải giúp đỡ hay gánh vác gì, mà chỉ là một người đủ thấu hiểu, để em đủ tin tưởng kể về mọi thứ em đang trải qua.

Thế giờ, mình em ở đây, đến một người để dựa dẫm tinh thần cũng vắng. Lo lắng mà chẳng ai san sẻ cùng, cứ một mình vật lộn với nỗi sợ. Dù em cười bao nhiêu, nói bao nhiêu, tập trung vào học và cố gắng đi làm thật nhiều thì trong tim vẫn trống, trong lòng vẫn sợ.

Em lắm khi nghĩ là từng yêu ai đó rất tốt, có thể nói những câu như "Cái loại F.A như cậu không hiểu được đâu. Hoặc cậu chưa từng yêu ai nặng sâu thì còn lâu mới nhìn thấu".

Anh, nhưng mà cái giá của từng - yêu - ai - đó, là thật khó để chấp nhận nỗi cô đơn.

Thứ Tư, 27 tháng 6, 2012

Lãng



Em nằm một mình trong phòng, mắt mở chong chong trên giường, nhìn chân tay khẳng khiu và cử động chầm chậm...

Rồi thở dài, gầy quá!!!

Em đã cố gắng ăn rất nhiều, nhưng mỗi khi thuốc vào người lại bê bết, mệt mỏi dâng trào, ngủ nhiều, mà chính xác ra là chìm đi, đến kiệt sức :)

Nhưng em biết đây không còn là thời gian em có thể buông xuôi, có thể nghỉ ngơi và chơi đùa nữa. Em không còn nhỏ. Em không còn có thể bỏ mặc bản thân mình cho người khác lo.

Nhìn mình gầy gò, yếu ớt và tồi tệ đi, đến em còn xót :-<

Ngoài kia bạn bè đang chạy đua với học hành, thi cử, vui chơi, công việc... trong nắng, trong gió, trong bụi, trên đường, giữa tiếng cười, giữa tiếng nói... Còn em cứ ủ mình trong này, sống những ngày nhàn nhạt, ru mình êm ả giữa giấc mơ tan...

Chiều xuống, chiều rơi... bóng tối lên chếnh choáng, ngày hết rồi...

Em còn trẻ mà. Em có quyền nghỉ ngơi, nhưng thời gian, em tôi không được hoang phí nữa :)

Thứ Ba, 26 tháng 6, 2012

Ngọt



Không còn ai cùng em ở đây, ôm chặt em và tay nắm tay....

Jasmine Green Tea nóng và những nốt hòa tấu nhẹ. Khác với Earl Grey bay bổng. English Breakfast tinh khôi..

Hương nhài dịu dàng hòa quyện với cảm xúc mênh mang. Chát và ngọt quấn lấy nhau mềm mại nơi đầu lưỡi, thơm nồng trôi qua trong ấm áp. Em cứ thấy mình lãng đãng quá đi thôi, trầm và yên đến lạ :)

Em tin khi người ta bảo là, phàm cái gì cay đắng, tanh tưởi nếu đã thích rồi thì sẽ không làm sao mà bỏ được. Dù thế thì em vẫn ham vị ngọt và những cảm xúc ngọt ngào đến chết đi được í ♥



Thứ Năm, 21 tháng 6, 2012

Say


Quan trọng đến mấy... cách xa... rồi cũng thành xa lạ...

Thân thuộc đến mấy... im lặng... rồi cũng nhạt nhòa...

Em pha cho mình một tách trà chiều

Cắm một bình hoa hồng vàng buổi sáng

Và mua bánh ngọt lúc ban trưa

Ngồi trong căn phòng nhỏ, gió dìu dịu, những cảm xúc dìu dịu

Đôi khi từ bỏ không phải một hành động mà là thứ cảm xúc chênh chao rơi, nhẹ tênh trên tay mềm. Ai bảo ngoài kia bầu trời xanh quá và con đường thênh thang đến lạ...

Đôi khi mãi mãi đơn giản chỉ là hai từ ghép, không đại diện cho thời gian hay những bất biến của lòng người. Ai bảo trong này ngột ngạt quá, lặng im chẳng tiếng gió hát ca...

Hoa hồng vàng mênh mang

Chiều buồn say say say

21/6/2012


Thứ Tư, 20 tháng 6, 2012

À ơi




Phòng trên tầng 6, không ban công nhưng có 1 cái cửa sổ rộng, ánh sáng ở đó mà vào, gió ở đó mà trôi... Dạo này ở nhà nhiều, hết online lại đứng ở cửa sổ nhìn ra bên ngoài, đưa tay hứng hứng. 

Lúc nào phía dưới cũng là những ngôi nhà im lìm, buổi tối thêm vài ba cửa sổ có ánh đèn, nếu mất điện thì càng hiu hắt, tối om. Thế mà cứ nhìn mãi.

.

Bây giờ đã quá nửa tháng 6, đáng nhẽ là sẽ kỉ niệm 6 năm cho những bước chân không đơn độc. Nhưng mà trong một ngày gió, đôi hài màu đỏ bỏ lại thời gian rất dài ấy, bỏ lại đôi giày màu đen kia, bước đi một mình. Đôi giày màu đen cứ chập chờn trong tiềm thức, có bước chân chạy nhanh hơn, có nhịp như dừng hẳn lại

Lúc đó là mùa hạ, mùa hạ của những ngày không mưa...

Dù sao cũng chống chếnh.

.

Một ngày ngủ không quá 6 tiếng, còn lại là giây phút chập chờn tỉnh mê do thuốc và do gì không rõ. Dạo này bằng lòng với căn phòng nhỏ và công việc quẩn quanh, mùi hương vanilla vương vãi. Nồng nồng, ngọt ngọt, rồi lại như không thấy gì nữa... Hay vanilla làm nên ảo ảnh?

Bầu trời màu xám

Bầu trời màu xám

.

Kỉ niệm là một thứ gì đó không khơi ra thì nó cũng tự hiện hữu, bởi vì nó có sẵn ở đấy rồi, chỉ chờ một ánh mắt, một bàn tay, một thói quen chạm vào thôi. Nên em tự dưng không muốn cười đùa châm chọc, nói những câu hằn học chói tai nữa, cái thói quen nô đùa cùng bạn bè cũng muốn tan biến đi...

Chỉ muốn dịu dàng và trầm lặng với khoảng thời gian này, mỉm cười nhẹ với câu nhớ nhung của ai kia. Thu lại cho mình một cuộc sống khe khẽ, an nhiên...

Để không chạm vào

để không xáo trộn nữa

để một mai gió về chiều xuống....


Ru em ngủ thật ngoan đi :)

20/6/2012